Cuộc khủng hoảng của Gianni Infantino đang mở ra cơ hội cho hàng loạt nhân vật quyền lực bước vào cuộc đua Chủ tịch FIFA. Tuy nhiên, để tiếp quản chiếc ghế cao nhất của bóng đá thế giới, một số ứng viên có thể phải từ bỏ chính “đế chế” đang tạo nên sức ảnh hưởng của họ.
Chủ tịch Gianni Infantino đang đứng trước thử thách lớn nhất trong hành trình gần một thập kỷ lãnh đạo FIFA. Sau khi kế hoạch đưa nguồn thu thương mại World Cup vào một cấu trúc có sự tham gia của nhà đầu tư tư nhân vấp phải phản ứng dữ dội, các liên đoàn bóng đá trong đó có Serbia, Thụy Điển và Xứ Wales đã rút lại sự ủng hộ dành cho ông.
Cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA nhiệm kỳ 2027-2031 dự kiến diễn ra ngày 18/3 tại Morocco. Trong bối cảnh vị thế của Infantino lung lay, Reuters chỉ ra năm nhân vật đang được nhắc đến như những người có khả năng thách thức nhà lãnh đạo người Thụy Sĩ. Theo điều lệ FIFA, một ứng viên Chủ tịch phải được ít nhất năm liên đoàn thành viên ủng hộ, từng hoạt động tích cực trong bóng đá ít nhất hai năm trong vòng năm năm gần nhất và vượt qua cuộc kiểm tra tư cách. Hạn đăng ký ứng viên sẽ khép lại bốn tháng trước khi Đại hội FIFA bắt đầu.
Victor Montagliani: Đối thủ trực diện nhất
Victor Montagliani được xem là người có khả năng biến những lời chỉ trích Infantino thành một chiến dịch tranh cử thực sự. Nhà quản lý người Canada giữ chức Chủ tịch CONCACAF từ năm 2016, đồng thời là Phó chủ tịch FIFA và thành viên Hội đồng FIFA. Ông còn đóng vai trò quan trọng trong quá trình chuẩn bị World Cup 2026 tại Mỹ, Canada và Mexico, từ lựa chọn thành phố đăng cai đến điều phối công tác tổ chức.
Lợi thế của Montagliani là kinh nghiệm làm việc ngay trong bộ máy FIFA, hiểu cách vận động lá phiếu và có thể nhận được sự hậu thuẫn từ khu vực Bắc, Trung Mỹ và Caribe. CONCACAF phản đối kế hoạch đầu tư tư nhân của Infantino nhưng không lựa chọn cách đối đầu quyết liệt như UEFA. Điều đó giúp Montagliani có thể xuất hiện với hình ảnh của một ứng viên cải cách nhưng không chủ trương phá vỡ hoàn toàn hệ thống hiện tại.
Aleksander Ceferin: Thế lực mạnh nhất từ châu Âu
Aleksander Ceferin là nhân vật sở hữu nền tảng chính trị mạnh nhất trong số những người có thể thách thức Infantino. Luật sư người Slovenia giữ chức Chủ tịch UEFA từ năm 2016, đồng thời là Phó chủ tịch FIFA theo cơ cấu hiện hành.
Quan hệ giữa Ceferin và Infantino đã rạn nứt sau hàng loạt bất đồng về lịch thi đấu, Club World Cup, quyền lợi của các liên đoàn châu lục và kế hoạch khai thác thương mại World Cup. Ceferin còn tẩy chay trận chung kết World Cup gần nhất, trong khi UEFA dẫn đầu làn sóng phản đối đề xuất đầu tư tư nhân của FIFA.
UEFA có 55 liên đoàn thành viên và sở hữu những giải đấu cấp CLB sinh lời lớn nhất thế giới. Đây là nền tảng đủ mạnh để Ceferin tổ chức một chiến dịch tranh cử nghiêm túc. Tuy nhiên, sức mạnh kinh tế của châu Âu không đồng nghĩa với chiến thắng chắc chắn. Ceferin cần thuyết phục các liên đoàn ngoài UEFA rằng ông sẽ bảo vệ quyền lợi của bóng đá toàn cầu, thay vì chuyển trung tâm quyền lực của FIFA về phía châu Âu.
Sheikh Salman: Người từng suýt đánh bại Infantino
Sheikh Salman bin Ibrahim Al Khalifa không phải gương mặt xa lạ trong các cuộc bầu cử FIFA. Chủ tịch AFC từng đối đầu trực tiếp Infantino năm 2016 và chỉ thất bại ở vòng bỏ phiếu thứ hai, với 88 phiếu so với 115 phiếu của đối thủ.
Nhà quản lý người Bahrain hiện còn là Phó chủ tịch cấp cao FIFA. Điều đó giúp ông sở hữu kinh nghiệm, quan hệ và hiểu biết sâu về cơ chế vận hành của tổ chức này. Sheikh Salman đã phản đối đề xuất mở rộng World Cup lên 64 đội. AFC cũng công khai chỉ trích kế hoạch đầu tư tư nhân của Infantino, cho rằng vụ việc phơi bày những điểm yếu căn bản trong quá trình tham vấn và ra quyết định của FIFA.
Nasser Al-Khelaifi: Chủ tịch PSG can hệ gì tới chiếc ghế quyền lực nhất làng bóng đá?
Nasser Al-Khelaifi là cái tên gây chú ý nhất. Reuters cho biết một số quan chức bóng đá châu Âu đang tập hợp sự ủng hộ dành cho nhà điều hành người Qatar như một đối thủ tiềm năng của Infantino.
Al-Khelaifi hiện đồng thời là Chủ tịch PSG, Chủ tịch European Football Clubs, thành viên Ban chấp hành UEFA và đại diện của tổ chức các CLB châu Âu tại Hội đồng FIFA. Mạng lưới quyền lực đó mang đến cho ông quan hệ với cả các CLB hàng đầu, UEFA, FIFA và bóng đá Qatar. Nhưng chính nó cũng tạo ra rào cản lớn nhất.
Việc Al-Khelaifi đang điều hành PSG không ngăn ông được nhắc tới như một ứng viên. Tuy nhiên, nếu thực sự trở thành Chủ tịch FIFA, khả năng ông tiếp tục trực tiếp nắm quyền tại đội bóng Pháp gần như không khả thi.
FIFA hiện yêu cầu các quan chức kê khai những quan hệ và giao dịch có thể phát sinh xung đột lợi ích. Vì vậy, để bảo đảm tính độc lập và uy tín, Al-Khelaifi nhiều khả năng phải rời ghế Chủ tịch PSG, đồng thời bàn giao vai trò tại tổ chức các CLB châu Âu nếu ông đắc cử.
Lise Klaveness: Tiếng nói cải cách khác biệt
Lise Klaveness là nhân vật ít sở hữu quyền lực tài chính nhất nhưng lại có hình ảnh khác biệt nhất. Cựu tuyển thủ Na Uy hiện giữ chức Chủ tịch Liên đoàn bóng đá nước này và là một trong những nữ lãnh đạo nổi bật của bóng đá quốc tế.
Klaveness nhiều lần công khai đặt câu hỏi về nhân quyền, minh bạch và trách nhiệm của các tổ chức điều hành bóng đá. Bà cũng là một trong những người phản đối mạnh mẽ kế hoạch bán cổ phần trong hoạt động thương mại World Cup của Infantino.
Lợi thế của Klaveness là hình ảnh của một ứng viên cải cách, ít gắn với những nhóm quyền lực truyền thống. Tuy nhiên, việc biến sự ủng hộ về mặt hình ảnh thành liên minh đủ lớn để thắng cử là thử thách hoàn toàn khác.
Năm cái tên đại diện cho năm hướng đi: Montagliani có kinh nghiệm vận hành, Ceferin sở hữu sức mạnh châu Âu, Sheikh Salman có mạng lưới châu Á, Al-Khelaifi nắm ảnh hưởng ở cấp CLB còn Klaveness tượng trưng cho cải cách quản trị.
Infantino vẫn chưa mất ghế và đã xác nhận sẽ tái tranh cử năm 2027. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA có nguy cơ trở thành một cuộc cạnh tranh thực sự, thay vì màn khẳng định quyền lực gần như không có đối thủ của nhà lãnh đạo đương nhiệm.
Tân Kiệt


















