Ngày Messi nói lời chia tay đội tuyển Argentina, câu hỏi đầu tiên có lẽ không phải Albiceleste sẽ đá ra sao khi thiếu anh, mà là: ai đủ sức mặc chiếc áo số 10?
Messi rời đội tuyển sau hơn hai thập kỷ cống hiến, khép lại hành trình quốc tế với 207 lần khoác áo Argentina. Đó là di sản vượt ra ngoài phạm vi của một cầu thủ, bởi số 10 ấy từng gắn với kỳ vọng, nước mắt, World Cup và cả niềm kiêu hãnh của một dân tộc.
Về lý thuyết, Argentina không thiếu ứng viên. Thiago Almada là cái tên dễ được nhắc đến đầu tiên. Anh có kỹ thuật, khả năng chơi giữa các tuyến, tinh thần “đường phố” và từng nhiều lần được xem như một mắt xích sáng tạo trong thế hệ kế tiếp của đội tuyển. Ở World Cup 2026, Almada vẫn có mặt trong danh sách Argentina, dù chiếc áo số 10 khi đó đương nhiên vẫn thuộc về Messi.
Nico Paz cũng là một ứng viên đáng chú ý. Khác với Almada, Paz mang dáng dấp của một cầu thủ tổ chức hiện đại hơn: cao, điềm tĩnh, có khả năng xử lý ở không gian hẹp và tạo ra nhịp chơi bằng tư duy. Nếu Argentina muốn số 10 mới không chỉ là người rê bóng, mà là trung tâm kết nối giữa hàng tiền vệ và hàng công, Paz hoàn toàn có thể trở thành phương án dài hạn. Việc anh góp mặt trong danh sách dự World Cup 2026 cho thấy ban huấn luyện đã đặt niềm tin nhất định vào quá trình chuyển giao.
Franco Mastantuono lại là câu chuyện của tương lai gần hơn là hiện tại. Anh từng xuất hiện trong pre-list của Argentina trước World Cup 2026 và được truyền thông Argentina nhắc đến như một trong những tài năng có thể bước vào cuộc đua kế thừa chiếc áo đặc biệt này. Tuy nhiên, việc Mastantuono chưa phải nhân tố ổn định ở đội tuyển cho thấy số 10 Argentina có lẽ chưa nên được trao chỉ vì hào quang tiềm năng.
Ngoài ra, Claudio Echeverri cũng là cái tên có sức hút lớn với người hâm mộ. Biệt danh “Diablito”, nền tảng kỹ thuật, khả năng rê dắt và xuất thân từ bóng đá trẻ Argentina khiến anh dễ được liên tưởng tới hình mẫu số 10 cổ điển. Nhưng cũng như Mastantuono, Echeverri cần thêm thời gian để chứng minh anh đủ trưởng thành cho một chiếc áo vốn nặng hơn rất nhiều so với một con số sau lưng.
Dù vậy, Argentina có lẽ không nên vội đi tìm “Messi mới”. Sai lầm lớn nhất sau một biểu tượng là cố tạo ra bản sao của biểu tượng ấy. Messi không chỉ là một số 10 biết kiến tạo, ghi bàn hay dẫn dắt lối chơi. Anh là tổng hòa của tài năng thiên bẩm, sự bền bỉ, tổn thương, vinh quang và mối dây cảm xúc đặc biệt với người Argentina. Không ai có thể mặc chiếc áo đó rồi ngay lập tức trở thành người kế thừa.
Thực tế, người xứng đáng nhất có thể không phải cầu thủ giống Messi nhất, mà là người chịu được sức nặng của chiếc áo ấy tốt nhất. Almada có kinh nghiệm và cá tính. Nico Paz có tư duy và tiềm năng trở thành nhạc trưởng. Mastantuono và Echeverri có tuổi trẻ cùng chất “potrero” khiến Argentina luôn mơ mộng. Nhưng tất cả mới chỉ là những mảnh ghép của thời kỳ hậu Messi.
Có thể trong giai đoạn đầu, Argentina sẽ chọn cách chia nhỏ di sản của Messi: một người sáng tạo, một người ghi bàn, một người dẫn dắt tinh thần, thay vì đặt tất cả lên vai một số 10 duy nhất. Đó có thể là con đường hợp lý hơn cho HLV Lionel Scaloni và Albiceleste, bởi đội tuyển Argentina sau Messi cần một tập thể đủ mạnh trước khi tìm ra biểu tượng mới.
Chiếc áo số 10 rồi sẽ lại có người mặc. Bóng sẽ lại lăn, Argentina sẽ lại bước vào những trận đấu lớn, và khán đài sẽ lại gọi tên một ngôi sao mới. Nhưng từ “mặc” đến “kế thừa” là khoảng cách rất dài.
Sau Messi, Argentina không chỉ cần một số 10 mới. Họ cần thời gian để chấp nhận rằng có những chiếc áo không thể được thay thế ngay lập tức.
Bá Hảo
















