Carlos Alcaraz không thể bảo vệ chức vô địch US Open sau cuộc chiến kéo dài năm set trước Ben Shelton. Tuy nhiên, thay vì cúi đầu rời Arthur Ashe, tay vợt người Tây Ban Nha vẫn nở nụ cười và khẳng định anh tự hào về cách mình đã chiến đấu.
Sau năm set hấp dẫn cùng loạt tie-break nghẹt thở khép lại trận đấu muộn nhất lịch sử US Open, Ben Shelton không phải người duy nhất nở nụ cười.
Carlos Alcaraz, người vừa bị tay vợt chủ nhà đánh bại sau cuộc đọ sức lấy đi gần như toàn bộ sức lực của cả hai, cũng mỉm cười. Nhà đương kim vô địch tiến tới ôm Shelton bên lưới, sau đó vẫn giữ vẻ bình thản khi xuất hiện trước truyền thông.
“Tôi đã ở rất gần, rất gần chiến thắng. Vào lúc này, tôi chỉ đơn giản là hạnh phúc và tự hào về bản thân, về cách mình đã chiến đấu đến cùng”, Alcaraz chia sẻ.
Không nhiều người trong số hàng nghìn khán giả còn nán lại sân Arthur Ashe tới 3h33 sáng có thể phản đối lời khẳng định ấy. Dù thất bại 6-7(5), 6-1, 6-3, 1-6, 6-7(7-10) khiến Alcaraz trở thành cựu vương, màn trình diễn của anh vẫn nhận được những tràng pháo tay kéo dài.
Các tiếng hô “Olé, olé, olé” và “Vamos Carlos” liên tục vang lên từ một góc khán đài, đối chọi với những lời cổ vũ “USA, USA” hay “Tiến lên, Ben” dành cho Shelton. Arthur Ashe gần như bị chia đôi giữa niềm tự hào của nước chủ nhà và tình cảm dành cho một trong những tay vợt lôi cuốn nhất thế hệ hiện tại.
Với Alcaraz, điều quan trọng nhất là anh rời New York trong tình trạng khỏe mạnh. Trước khi US Open 2026 khởi tranh, cổ tay của tay vợt người Tây Ban Nha vẫn là dấu hỏi lớn sau quãng nghỉ thi đấu kéo dài bốn tháng.
“Trước giải, mục tiêu của tôi là được trở lại thi đấu, trải qua những trận đấu như thế này và quan trọng nhất là không còn bị chấn thương cản trở. Giờ tôi có thể rời sân với nụ cười và một cơ thể khỏe mạnh. Đó chính xác là điều tôi cần”, Alcaraz nói.
Thực tế, Alcaraz đã tìm lại phong độ nhanh hơn chính anh dự tính. Trong bốn vòng đầu tiên, tay vợt Tây Ban Nha chỉ để thua một set, đồng thời không gặp vấn đề đáng kể nào ở cổ tay sau những trận đấu liên tiếp.
Quãng nghỉ bốn tháng cũng không làm Alcaraz đánh mất nhịp thi đấu. Sau chiến thắng trước Tommy Paul ở vòng bốn, anh thoải mái tới mức chưa biết đối thủ tiếp theo là ai và phải nhờ cựu vô địch US Open Andy Roddick tiết lộ ngay trong cuộc phỏng vấn trên sân.
Màn trở lại tại New York vì thế khiến Alcaraz thay đổi cách nhìn về lịch thi đấu. Anh cho biết có thể chủ động dành cho bản thân thêm những quãng nghỉ dài trong tương lai, bởi việc tham dự liên tục các giải đấu không còn là điều kiện bắt buộc để duy trì cảm giác bóng.
Hành trình đầy tích cực ấy chỉ bị chặn lại bởi một Shelton gần như không để lộ điểm yếu. Alcaraz đặc biệt ấn tượng với sự trưởng thành trong cách đối thủ xử lý những thời điểm quyết định, bên cạnh nền tảng thể chất vốn được xem là vũ khí đáng sợ nhất của tay vợt người Mỹ.
“Shelton đã chơi một trận đấu rất toàn diện và chững chạc. Cậu ấy biết chính xác mình cần làm gì trong từng thời điểm. Về mặt thể chất, cậu ấy thực sự là một con quái vật. Có cảm giác như Shelton không để lộ bất kỳ điểm yếu nào”, Alcaraz nhận xét.
Ở chiều ngược lại, Shelton ví màn so tài với Alcaraz như một cuộc chiến buộc anh phải vượt qua mọi giới hạn về thể lực lẫn tinh thần. Tay vợt số một nước Mỹ gọi đây là trận đấu phấn khích nhất sự nghiệp, sau khi quật ngã nhà vô địch Grand Slam bảy lần để giành quyền vào bán kết gặp đồng hương Frances Tiafoe.
“Đó thực sự là một cuộc chiến. Carlos là một trong những nhà vô địch vĩ đại nhất của môn thể thao này. Chưa trận đấu nào trong sự nghiệp khiến tôi cảm thấy phấn khích và tận hưởng đến thế”, Shelton chia sẻ.
Và không chỉ hai tay vợt cảm nhận được sự đặc biệt của trận đấu. Trên khán đài Arthur Ashe đêm ấy có Anushka Sancheti và Prajakti Kapde, hai người bạn cùng 28 tuổi lần lượt đến từ Atlanta và Raleigh. Họ mua vé khi chưa biết ai sẽ thi đấu và trước đó chưa từng trực tiếp theo dõi một trận tennis chuyên nghiệp.
Lần đầu tới sân, Sancheti và Kapde lại được chứng kiến Alcaraz, tay vợt mà cả hai cùng yêu thích, góp mặt trong trận đấu kết thúc muộn nhất lịch sử US Open. Một quyết định mua vé ngẫu nhiên đã đưa họ tới cuộc đối đầu có thể còn được nhắc lại trong nhiều năm.
Kapde vẫn chưa hết kinh ngạc: “Chúng tôi thực sự không thể tin nổi”. Trong khi đó, Sancheti dường như đã nói thay cảm xúc của hàng nghìn cổ động viên có mặt tại sân Arthur Ashe: “Chúng tôi hiểu rằng mình vừa được chứng kiến một trận đấu lịch sử”.
Tân Kiệt


















