Ninh Bình FC được dựng lên như một “dải ngân hà” của bóng đá Việt Nam, nhưng hai cú ngã liên tiếp tại V-League vừa qua đã nhắc họ một điều cơ bản: nhiều sao không đồng nghĩa sẽ vô địch.
Kể từ khi V-League trở lại, Ninh Bình đang cho thấy một phong độ nghèo nàn. Họ thua Công An Hà Nội và mới nhất là thất bại trước HAGL ngay tại sân nhà. Đây là lần đầu Ninh Bình bộc lộ rõ những vết rạn trong cách vận hành của HLV Gerard Castano. Nếu thất bại trước một CAHN đang vào phom có thể coi là tai nạn, thì trận thua HAGL thật sự là hồi chuông báo động.
HAGL không cần cầm bóng nhiều hay đẩy tốc độ trận đấu lên cao. Họ kiên nhẫn, kỷ luật và sắc sảo trong những pha chuyển trạng thái. Ninh Bình trong khi đó kiểm soát bóng, dâng đội hình, nhưng lại thiếu một con đường đủ rõ ràng để xuyên phá. Khi bế tắc, nóng vội và chỉ cần một khoảng trống sau lưng, HAGL lập tức biến nó thành đòn phản công mang tính sát thương.
Điểm đáng lo nằm ở chỗ chất lượng nhân sự tăng nhanh hơn tốc độ hình thành lối chơi. Ninh Bình có nhiều cái tên nổi bật, nhưng sự ăn ý chưa theo kịp. Càng bổ sung dày đặc, đội hình càng dễ rơi vào trạng thái “mạnh ai nấy hay”, dẫn đến những pha xử lý thiếu liên kết và các tình huống phòng ngự chệch nhịp.
Bàn thua đầu tiên trước HAGL là ví dụ rõ nét. Một sai sót của tân binh Văn Thuận không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà là biểu hiện của việc hệ thống chưa đủ chắc để “vá lỗi” cho nhau. Khi tập thể chưa liền khối, sai lầm nhỏ cũng có thể trở thành điểm gãy.
Không chỉ Văn Thuận, một số bản hợp đồng đình đám khác cũng đang vật lộn để thích nghi với vai trò mới. Friday – chân sút từng bùng nổ ở Hải Phòng bước đến Ninh Bình với kỳ vọng lớn, nhưng bị đặt vào vai trò khác hẳn. Thay vì được dồn bóng đúng sở trường, anh phải lùi sâu, làm vệ tinh trong một hệ thống có quá nhiều tiền đạo chất lượng như Gustavo hay Geovane Magno. Hệ quả là Friday mất đi bản năng sát thủ quen thuộc, trận ra mắt trở nên lạc lõng và gần như vô hại.
Câu chuyện khiến người ta chú ý hơn là Hoàng Đức. Sau khi giành Quả bóng vàng Việt Nam 2025, tiền vệ này có dấu hiệu sa sút, nhịp chơi chậm, các pha xử lý giảm tính đột biến, sự ảnh hưởng lên tuyến giữa không còn rõ rệt như kỳ vọng. Khi “bộ não” vận hành thiếu sắc, Ninh Bình lập tức hụt đi thứ họ cần nhất trong thế trận áp đặt: sự sáng tạo và nhịp điệu.
Hai thất bại liên tiếp không chỉ kéo theo cú trượt về mặt tinh thần, mà còn tạo ra hệ lụy trực tiếp trên bảng điểm. Ninh Bình vẫn đang đứng nhì với 27 điểm sau 13 trận, nhưng khoảng cách không đủ an toàn khi Thể Công Viettel đã có 22 điểm sau 11 trận và còn trong tay lợi thế số trận. Cùng lúc, những cú sảy chân ấy lại mở đường để CAHN nắm thế chủ động cho cuộc đua lượt đi.
Nhìn về chặng lượt về, áp lực sẽ còn tăng khi các đội giàu bản sắc như Hà Nội FC hay Thể Công Viettel bắt đầu vào guồng. Trong cuộc đua đường dài, sự ổn định thường đáng giá hơn những khoảnh khắc lóe sáng. Và đó là điều Ninh Bình đang thiếu.
Tham vọng của Ninh Bình là có cơ sở, nhưng để biến nó thành danh hiệu, HLV Gerard Castano cần nhanh chóng biến dàn sao trong tay thành một tập thể thực sự. Ninh Bình vẫn còn thời gian để sửa, nhưng không còn nhiều để thử. Muốn vô địch, Ninh Bình phải thôi mải mê “lắp sao”, mà bắt đầu xây một tập thể biết cách thắng, kể cả trong những ngày chơi không tốt.
Nguyễn Vương Hãn















