Chấn thương dây chằng: Nỗi ám ảnh của các ‘thế hệ vàng’ Việt Nam

Nguyễn Vương Hãn Nguyễn Vương Hãn
Thứ hai, 02/02/2026 12:46 PM (GMT+7)
A A+

Chấn thương dây chằng đang trở thành “bóng ma” đeo bám bóng đá Việt Nam, cắt ngang đà thăng tiến của hai thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam.

Nếu phải chọn một trong những “bóng ma” ám ảnh bóng đá Việt Nam nhất trong gần thập kỷ qua, thì đó không phải áp lực thành tích hay bài toán kế thừa, mà là hai chữ chấn thương, đặc biệt là các loại chấn thương dây chằng. 

Từ lứa U23 Việt Nam tạo nên mùa tuyết Thường Châu 2018 cho đến thế hệ gây bão ở Riyadh 2026, những ca chấn thương dây chằng vẫn liên tục xuất hiện, cắt ngang nhịp phát triển của các lứa cầu thủ tài năng nhất của bóng đá nước nhà.

Chấn thương dây chằng: Nỗi ám ảnh của các ‘thế hệ vàng’ Việt Nam 788621
Thái Sơn là trường hợp mới nhất bị chấn thương dây chằng của bóng đá Việt Nam. Ảnh: Ninh Bình FC

Thường Châu 2018: vinh quang đi kèm “hóa đơn” đắt đỏ

Sau giải U23 châu Á ở Thường Châu, người ta từng nhắc nhiều tới tinh thần quật cường, tới những khoảnh khắc cảm xúc hay những bước chạy không biết mỏi. Nhưng vài năm sau, câu chuyện rẽ sang một hướng khác. Hàng loạt trụ cột khi ấy lần lượt phải lên bàn mổ vì đứt dây chằng.

Một thống kê gây choáng: 6/11 cầu thủ đá chính trận chung kết U23 châu Á 2018 từng phải phẫu thuật vì đứt dây chằng, con số đủ để biến một “thế hệ vàng” thành “thế hệ mất mát”.

Trong số đó, những cái tên như Trần Đình Trọng, Phan Văn Đức, Vũ Văn Thanh, Lương Xuân Trường, Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh… lần lượt trải qua những chu kỳ quen thuộc: nghỉ dài hạn, phục hồi, tìm lại cảm giác bóng, rồi lại gồng mình trước nỗi sợ tái phát. Đây là sự trùng hợp đáng lo khi nhiều cầu thủ cùng lứa gặp chấn thương tương tự.

Điều đau nhất không chỉ là thời gian (6–9 tháng, thậm chí lâu hơn), mà là nhịp thăng tiến bị cắt vụn. Có những cầu thủ vừa chạm ngưỡng phong độ cao nhất thì phải dừng lại; có người trở lại nhưng không còn “phiên bản” bùng nổ như trước.Thường Châu đã nâng vị thế bóng đá Việt Nam, nhưng chấn thương dây chằng lại lặng lẽ kéo nhiều ngôi sao rời khỏi quỹ đạo phát triển lý tưởng.

623814425_1370298215140173_266728312086938578_n-69800a55d6f59
Sự nghiệp của Văn Hậu liên tục bị gián đoạn vì các chấn thương nặng.

Riyadh 2026: Hy vọng mới, vết cắt cũ

Tưởng như bài học thế hệ 2018 đã đủ sâu, thế nhưng ngay sau chiến dịch U23 châu Á 2026, bóng đá Việt Nam lại chứng kiến một vòng lặp khiến người hâm mộ nhói lòng, khi các chấn thương dây chằng tiếp tục “gõ cửa” nhóm cầu thủ trẻ nhất, đáng kỳ vọng nhất.

Đầu tiên là Bùi Vĩ Hào, anh bị đứt dây chằng cổ chân phải và phải nghỉ thi đấu dài hạn và bỏ lỡ hầu hết các giải đấu của ĐT Việt Nam.

Tiếp theo là Nguyễn Văn Trường, người bị tổn thương dây chằng chéo ngay trước thềm SEA Games 33 và phải nghỉ hết mùa giải 2025/26.Trên hành trình giành HCĐ ở U23 châu Á 2026, bóng đá Việt Nam tiếp tục tổn thất thêm Nguyễn Hiểu Minh, người bị đứt dây chằng đầu gối trong trận bán kết U23 châu Á.

Và mới nhất là Nguyễn Thái Sơn, người được xác nhận đứt dây chằng trước và dự kiến nghỉ dài hạn ngay sau trận đầu tiên trở lại CLB sau khi phục vụ ĐTQG.

Nhìn rộng hơn, điều đáng sợ là cảm giác mỗi khi bóng đá Việt Nam cứ chuẩn bị kịp một lứa tài năng, thì dây chằng lại lấy đi vài mắt xích quan trọng. Một thế hệ cần 2–3 năm để hoàn thiện, đôi khi chỉ cần một cú xoay gối sai nhịp hoặc một pha tiếp đất lỗi là phải bắt đầu lại từ đầu.

Chấn thương dây chằng: Nỗi ám ảnh của các ‘thế hệ vàng’ Việt Nam 788617
Hiểu Minh một trong những trụ cột của lứa U23 Việt Nam tại Riyadh cũng bị đứt dây chằng chéo.

Vì sao “dây chằng” lại trở thành câu chuyện đeo bám bóng đá Việt Nam?

Không có một nguyên nhân duy nhất, và cũng không thể đổ hết cho may rủi. Nhưng chuỗi ca chấn thương nối dài qua hai thế hệ tạo ra một câu hỏi lớn về hệ sinh thái: từ mặt sân, tải thi đấu, thói quen vận động đến năng lực y học thể thao và kiểm soát hồi phục.

Các chuyên gia từng cảnh báo: với cầu thủ, đặc biệt là nhóm trẻ đang tăng tải nhanh, đứt dây chằng chéo là dạng chấn thương có thể đến từ tổng hòa nhiều yếu tố chứ không chỉ một pha bóng. Và khi một thế hệ đã trả “học phí” bằng sự nghiệp, thế hệ sau càng cần được bảo vệ bằng khoa học, bằng quy trình, bằng sự kiên nhẫn.

Thường Châu 2018 từng dạy bóng đá Việt Nam thế nào là niềm tin. U23 châu Á 2026 cho thấy chúng ta vẫn có thể tạo ra một lứa cầu thủ khiến châu lục phải nhìn lại. Nhưng giữa hai đỉnh cao ấy là một đường gãy mang tên dây chằng.

Và có lẽ, câu chuyện này không chỉ để tiếc nuối. Nó là lời nhắc rằng để giữ được “thế hệ vàng”, không thể chỉ trông vào tài năng và ý chí.Bóng đá hiện đại cần một nền tảng bảo vệ cầu thủ khỏi những chấn thương có thể lấy đi cả một chương đẹp nhất của sự nghiệp.

Góp ý / Báo lỗi
Xem thêm