Cristiano Ronaldo vẫn muốn chiến đấu, vẫn muốn ghi bàn, vẫn muốn đi đến tận cùng một kỳ World Cup nữa. Nhưng trận hòa CHDC Congo cho thấy Bồ Đào Nha đang đối diện với câu bài toán khó về vai trò của Ronaldo.
Đấu chí của một huyền thoại
Cristiano Ronaldo không đáng bị biến thành mục tiêu duy nhất sau trận hòa 1-1 của Bồ Đào Nha trước CHDC Congo. Với một cầu thủ đã xây dựng cả sự nghiệp bằng khát vọng vượt qua giới hạn, việc anh vẫn muốn ra sân, vẫn muốn ghi bàn và vẫn muốn chiến đấu cho chiếc cúp World Cup danh giá là điều không khó hiểu.
Ronaldo không phải mẫu cầu thủ dễ chấp nhận lùi lại phía sau. Khi phía trước vẫn còn những cột mốc để theo đuổi, từ danh hiệu lớn còn thiếu cùng đội tuyển quốc gia đến giấc mơ 1.000 bàn thắng trong sự nghiệp, chắc chắn anh không muốn tự xem mình như một biểu tượng của quá khứ.
Ở tuổi 41, anh vẫn bước vào sân với dáng vẻ của một biểu tượng. Anh vẫn nhận được những tiếng hô vang từ khán đài. Vẫn có những CĐV đến sân chỉ để được nhìn thấy anh thi đấu. Vẫn có những tấm biển khẳng định rằng dù có World Cup hay không, Ronaldo vẫn là “GOAT” trong lòng họ.
Thật khó để một người như Ronaldo buông bỏ, nhất là khi xung quanh vẫn còn quá nhiều người muốn níu giữ anh lại như vậy.
Nhưng bóng đá không chỉ vận hành bằng ký ức. Và World Cup, khắc nghiệt hơn bất kỳ sân khấu nào, luôn bắt mọi biểu tượng phải đối diện với hiện tại.
Trong ngày nhiều ngôi sao lớn của giải đấu đã lên tiếng, từ Lionel Messi đến Kylian Mbappe, Erling Haaland và cả Harry Kane, Cristiano Ronaldo lại trải qua 90 phút đáng quên: không bàn thắng, không kiến tạo và không có cú sút trúng đích.
Trên sân NRG Stadium tại Houston, Ronaldo vẫn được HLV Roberto Martinez trao suất đá chính và thi đấu trọn trận. Anh không thiếu nỗ lực, cũng không thiếu khát vọng. Nhưng ở tuổi 41, những nỗ lực ấy không còn đủ để tạo ra sức nặng quen thuộc cho hàng công Bồ Đào Nha.
"Có lẽ tôi đã chờ đợi nhiều hơn một chút ở anh ấy, nhưng đó là điều bình thường. Anh ấy đã lớn tuổi hơn. Được thi đấu với Ronaldo là một vinh dự". Mukau chia sẻ sau trận.
Đó không phải là lời mỉa mai của cầu thủ bên phía CHDC Congo. Trái lại, nó được nói ra trong sự tôn trọng. Nhưng chính sự tôn trọng ấy lại khiến nhận xét này trở nên nặng nề hơn. Bởi khi ngay cả đối thủ cũng cảm nhận Ronaldo đã khác, câu chuyện không chỉ còn là một trận đấu kém duyên.
Ronaldo đã chơi một trận rất tệ so với tiêu chuẩn của chính anh, không cần né tránh điều đó. Anh tung ra 3 cú sút, không lần nào đưa bóng đi trúng đích. Siêu sao 41 tuổi chỉ có 25 lần chạm bóng, thấp nhất trong số các cầu thủ Bồ Đào Nha thi đấu nhiều hơn 45 phút. Con số ấy cho thấy anh ngày càng bị tách khỏi nhịp chơi chung của đội bóng.
Sau giờ nghỉ, Ronaldo có hai cơ hội đáng chú ý từ những đường căng ngang bên cánh. Cả hai cú dứt điểm đều đi chệch cột gần. Đó không phải là những pha bỏ lỡ không tưởng, nhưng với tiêu chuẩn của Ronaldo, chúng vẫn là những tình huống đáng tiếc.
Nhưng khoảnh khắc có lẽ chúng ta đã quên về Ronaldo có lẽ không nằm ở hai cú sút hỏng ấy. Ít phút sau, Bồ Đào Nha đưa bóng từ cánh phải vào vòng cấm. Ronaldo có mặt ở cột xa, đúng vị trí mà ngày trước anh thường bật lên, treo mình trên không và đánh đầu kết liễu đối thủ.
Lần này, anh không bật lên.
Đó chỉ là một pha bóng nhỏ, thậm chí không tạo thành cơ hội rõ ràng. Nhưng với Ronaldo, những chi tiết như vậy luôn có sức nặng đặc biệt. Bởi trong quá khứ, chính anh đã biến vô số quả tạt tưởng như bình thường thành bàn thắng. Trước CHDC Congo, khoảnh khắc ấy trôi qua lặng lẽ, như một lời nhắc rằng cơ thể Ronaldo không còn có thể phản ứng với trận đấu theo cách quen thuộc.
Cũng chỉ ngay sau đó, hàng nghìn CĐV Bồ Đào Nha trên khán đài đồng loạt hô vang tên Ronaldo. Họ muốn đánh thức một khoảnh khắc cũ, muốn kéo anh trở lại với hình ảnh từng làm cả thế giới quen thuộc: một cú bật nhảy, một pha chạm bóng, một bàn thắng đúng lúc. Và Ronaldo cũng hưởng ứng những tiếng hô ấy.
Nhưng khoảnh khắc ấy đã không đến trong trận đấu hôm qua.
Dĩ nhiên, Ronaldo không phải người duy nhất đáng trách. Một cầu thủ 41 tuổi không thể tự đưa mình vào đội hình xuất phát, cũng không thể tự quyết định việc đá trọn 90 phút. Trách nhiệm ấy thuộc về Roberto Martinez.
Sau trận, HLV người Tây Ban Nha bảo vệ quyết định sử dụng Ronaldo. Ông cho rằng trong một trận đấu Bồ Đào Nha cần bàn thắng, sẽ là vô lý nếu rút chân sút vĩ đại nhất lịch sử bóng đá khỏi sân. Martinez cũng nhấn mạnh kinh nghiệm của Ronaldo trong vòng cấm, khả năng hút hậu vệ và mở ra khoảng trống cho đồng đội.
Những lập luận ấy không sai hoàn toàn.
Nhưng giữa việc thừa nhận Ronaldo còn giá trị và việc để anh đá trọn trận như trung tâm hàng công là hai câu chuyện khác nhau.
Bồ Đào Nha hiện không thiếu tài năng tấn công. Với những Vitinha, Leao, Bruno Fernandes, tập thể đủ khả năng chơi nhanh hơn, linh hoạt hơn và khó đoán hơn. Vấn đề là khi mọi thứ vẫn bị kéo về quỹ đạo quen thuộc quanh Ronaldo, đội bóng ấy có nguy cơ tự giới hạn tốc độ và sự biến hóa của chính mình.
Ronaldo vẫn có thể là thủ lĩnh tinh thần, là quân bài đặc biệt cho những thời điểm cần kinh nghiệm, một quả đá phạt hoặc một cú chạm bóng trong vòng cấm. Nhưng nếu Ronaldo vẫn được mặc định là đáp án đầu tiên cho mọi câu hỏi, Bồ Đào Nha sẽ rất khó đi đến cùng.
Điều trớ trêu là Bồ Đào Nha từng khởi đầu một giải đấu lớn theo cách rất giống thế này.
Tại Euro 2016, họ cũng hòa 1-1 trước Iceland ở trận ra quân. Đó cũng là một trận đấu khó chịu, nơi Ronaldo bất lực trước một đối thủ bị đánh giá thấp hơn và trở thành tâm điểm tranh luận sau tiếng còi mãn cuộc.
Nhưng khi ấy, sự bực bội của Ronaldo vẫn đi kèm với một niềm tin rõ ràng: anh vẫn đủ sức thay đổi phần còn lại của giải đấu. Bồ Đào Nha sau đó đi qua một hành trình kỳ lạ, khúc khuỷu, nhưng kết thúc bằng chức vô địch châu Âu.
Mười năm sau, tỷ số lại là 1-1. Cảm giác bế tắc cũng tương tự. Ronaldo vẫn là trung tâm của mọi ánh nhìn.
Chỉ khác một điều: Ronaldo của hiện tại không còn là Ronaldo của mùa hè 2016.
Tỷ số có thể giống nhau. Nhưng thời gian thì không.
Không ai muốn nhìn một huyền thoại đi đến đoạn cuối theo cách ấy. Cũng không ai có quyền phủ nhận những gì Ronaldo đã làm cho bóng đá. Anh là một phần lịch sử của môn thể thao này, là biểu tượng của khát vọng, kỷ luật và ý chí vượt qua giới hạn.
Nhưng chính vì Ronaldo quá vĩ đại, sự sa sút của anh càng dễ nhìn thấy.
Sau trận, hình ảnh Ronaldo lặng lẽ rời sân. Một khoảnh khắc bình thường sau một trận đấu thất vọng. Nhưng trong bối cảnh hiện tại, nó giống một lời nhắc nhở: mọi biểu tượng, dù lớn đến đâu, cuối cùng cũng phải đối diện với thời gian.
Ronaldo vẫn muốn chiến đấu. Điều đó đáng trân trọng.
Nhưng thế giới bóng đá không chờ đợi bất kỳ ai, kể cả những người từng thống trị nó bằng ý chí phi thường. Với Bồ Đào Nha, câu hỏi lúc này không phải Ronaldo có còn là một biểu tượng hay không. Câu trả lời chắc chắn là có.
Câu hỏi thật sự là: họ còn có thể đi bao xa nếu tiếp tục để Ronaldo là trung tâm của mọi phương án tấn công?
Trực tiếp bóng đá Tunisia vs Hà Lan: Đã có đội hình LIVE
VTV3 trực tiếp bóng đá World Cup hôm nay 26/06
VTV5 VTV6 trực tiếp bóng đá World Cup hôm nay 26/6
Trực tiếp bóng đá Nhật Bản vs Thụy Điển: Đã có đội hình LIVE
Trực tiếp bóng đá Tunisia vs Hà Lan: Đã có đội hình LIVE
Thắng dễ Curacao, Bờ Biển Ngà giành vé vào vòng 32 đội World Cup 2026
Nhận định Nhật Bản vs Thụy Điển: Hai đội đều có bàn
Đức thua sốc Ecuador, vẫn giữ ngôi đầu bảng E World Cup 2026
Nhận định Curacao vs Bờ Biển Ngà: Buộc phải chiến thắng