Điều gì đã xảy ra tại Prince Abdullah Al-Faisal Sports City Stadium vào tối 20/1, khi chiến thắng được chờ đợi đã không đến, thay vào đó là một cú ngã đau? Hãy nhìn lại những nguyên nhân chính.
Thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc thực sự khó nuốt trôi. Trước giờ bóng lăn, phần lớn người hâm mộ đã mường tượng về chiến thắng lịch sử, về trận chung kết, thậm chí là giấc mơ vô địch lịch sử để khép lại một hành trình đẹp. Nhưng sau 90 phút, thứ còn lại chỉ là cảm giác hụt hẫng và một trận thua nặng nề.
Vấn đề lớn nhất nằm ở tâm thế. Sau bốn chiến thắng liên tiếp trước các đối thủ sừng sỏ, nối dài chuỗi 15 trận thắng chính thức dưới thời HLV Kim Sang-sik, U23 Việt Nam bước vào bán kết với sự tự tin rất cao. Tự tin là tốt, nhưng quá tự tin lại khiến chúng ta thiếu đi sự chuẩn bị cho các biến số bất ngờ.
Và U23 Trung Quốc đã mang đến đúng điều đó. Không ai ngờ HLV Antonio Puche lại chọn nước đi mạo hiểm đến mức đảo ngược cách chơi. Thay vì kéo thấp đội hình, phòng ngự số đông và tránh va chạm trong cuộc chiến kiểm soát bóng, Trung Quốc lại chủ động đẩy cao nhịp độ, cầm bóng, áp đặt thế trận và chơi tấn công ngay từ đầu.
Để phục vụ ý đồ mới, Trung Quốc thay đổi tới 6 vị trí trong đội hình. Đáng chú ý, cặp tiền đạo quen thuộc Wang Yudong và Behram Abduweli ngồi dự bị, nhường chỗ cho Xiang Yuwang và Kuai Jiwen. Bộ đôi này không nổi bật ở tranh chấp tay đôi, nhưng giàu kỹ thuật, linh hoạt, di chuyển thông minh và xử lý bóng nhanh, những yếu tố phù hợp với lối chơi kiểm soát và pressing ngay từ phần sân đối phương.
U23 Việt Nam choáng váng trước cách nhập cuộc ấy, và càng bối rối hơn khi nhận ra đây không phải “đòn phủ đầu” nhất thời, mà là kế hoạch Trung Quốc theo đuổi suốt trận. Những định kiến về một đối thủ thụ động, vụng về khi tấn công hóa ra đều sai. Trung Quốc liên tục đẩy bóng sang phần sân Việt Nam, gây áp lực để đoạt lại bóng, rồi triển khai phản công nhanh trong thế trận chủ động.
Hệ quả là U23 Việt Nam không thể thiết lập nhịp điệu quen thuộc. Và đúng lúc đội bắt đầu tổ chức được một vài tình huống lên bóng, chấn thương của Hiểu Minh xuất hiện.
Chấn thương ấy, cộng với hai bàn thua chóng vánh đầu hiệp hai, gần như đánh sập tinh thần toàn đội. Như chính HLV Kim Sang-sik thừa nhận sau trận, mọi kế hoạch chuẩn bị trước trận đã bị đảo lộn vì diễn biến trên sân đi chệch khỏi dự tính.
Kịch bản càng tệ khi U23 Việt Nam đánh mất sự bình tĩnh. Thẻ đỏ của Lý Đức là minh chứng rõ ràng cho việc đội bóng thất bại trong kiểm soát cảm xúc, kéo theo sự đổ vỡ về mặt thế trận. Những sai lầm cá nhân xuất hiện liên tiếp và nếu Trung Kiên không xuất sắc cứu thua nhiều lần, tỷ số có thể còn nặng nề hơn.
Chính vì bước vào trận với sự tự tin quá lớn, U23 Việt Nam cũng suy sụp nhanh hơn khi mọi thứ không đi theo kịch bản mong muốn.Bản thân HLV Kim Sang-sik cũng cho biết ông tin đội sẽ kịp thích ứng, kịp “ra câu trả lời” trong nghịch cảnh, điều họ từng làm rất tốt ở chung kết SEA Games 33 nhưng lần này thì không.
Dù vậy, thất bại vẫn chỉ là một phần của hành trình. U23 châu Á 2026 xét tổng thể vẫn là chiến dịch vượt kỳ vọng của thầy trò HLV Kim Sang-sik. Trận thua cay đắng tại Prince Abdullah Al-Faisal Sports City Stadium sẽ là bài học lớn. Một bài học để họ tiếp tục hoàn thiện, để rồi trở lại mạnh mẽ hơn ở trận đấu tiếp theo và những cuộc chinh phục khác.